Phê bình

  Thứ tư, 20/08/2008, 16:33 

‘Nửa kia của Hitler’ giả định về một chân dung thực  - Lưu Hà

Từ tứ truyện giả thiết: Điều gì xảy ra nếu Adolf Hitler, tên độc tài phát xít của thế kỷ 20, trúng tuyển Đại học Mỹ thuật Viên?, cuốn tiểu thuyết của Eric-Emmanuel Schmitt là cách hình dung lịch sử thế giới từ một số phận cá nhân, lý giải cuộc đời một cá nhân từ những sự kiện tưởng như không phải là bước ngoặt.
>>

Nhà văn phương Tây nói về phê bình văn học  - Đào Duy Hiệp

Ngày nay, phê bình phương Tây đã có nhiều biến đổi về chất và thành tựu của nó có thể sánh ngang với sáng tác... Cái nhìn của các nhà văn, theo thời gian, dần thông cảm hơn với nhà phê bình.
>>

Những bài thơ cuối cùng của Nguyên Sa  - Tuy Hòa

Nhà thơ Nguyên Sa đã yên nghỉ mười năm ở California. Mọi vui buồn và được mất cũng đã lắng dịu đi, đủ để những người bây giờ bình tâm phác thảo một chân dung thơ Nguyên Sa. Ông đã đến với chúng ta, đã sống với chúng ta, đã rời xa chúng ta, và đã gửi lại những câu thơ dâng hiến cả cuộc đời.
>>

Vũ Quần Phương và những câu thơ 'chắt chiu tâm tưởng'  - Lê Thiếu Nhơn

Không phải dạng người quăng quật vào xã hội ba đào, Vũ Quần Phương không thể lang bạt kỳ hồ. Ông không thể ngất ngưởng khóc cười để từ đời bật dậy thi ca. Một con người cẩn trọng như ông thì đã lường trước tỉ mỉ để tránh va vấp, tránh đụng chạm với mọi sự chẳng lành. Vậy thơ Vũ Quần Phương đến từ đâu?
>>

Đọc lại bài thơ 'Giấc mơ' của Văn Cao  - Đào Duy Hiệp

Một bài thơ thưa vắng âm thanh mà dường như lại nhiều dằn vặt, xót xa, xôn xao những nỗi niềm câm nín: chỉ với 6 dòng mà có đến ít nhất ba giấc mơ. Mỗi giấc mơ mang một "nội dung". Nhưng "nội dung" của những giấc mơ đó nói gì?
>>

Trương Nam Hương chốc lát bỗng 'Ra ngoài ngàn năm'  - Lê Thiếu Nhơn

Cái dáng thi sĩ hiền lành và ngơ ngác của Trương Nam Hương bao giờ cũng thảng thốt giữa phố phường tất bật như một cậu trai lần đầu xa nhà đăm đắm nghĩ về mẹ bằng hai câu thơ đọng lại trong tôi suốt hơn chục năm qua: "Giờ mẹ đã đi bằng hồn, bằng vía. Tết nhất rồi hãi lắm cảnh tàu xe".
>>

Chân dung 'Không mùa' của một đóa 'Hoa'  - Nguyễn Hữu Hồng Minh

Thoắt cái, bao phù dung dâu bể tan biến hết chỉ còn thấy ý nghĩa tồn tại một giây phút thăng hoa sáng tạo cạn kiệt một hai câu thơ. "Hân hoan cầm những ngón linh hồn" của Lê Quý Nghi là một câu thơ hoang lộng, kỳ dị, ma quái như vậy.
>>

Nghệ thuật xây dựng bi kịch lãng quên trong 'Trường hận ca' (phần 2)  - Đoàn Thị Cảnh

Thời gian nằm trên khuôn mặt nàng với sự lụi tàn của sắc đẹp. Nàng vẫn đẹp nhưng không phải là cái đẹp tươi tắn của thời son trẻ. Cùng với những mối tình qua đi Vương Kỳ Dao trở thành một vẻ đẹp được phủ bóng bởi thời gian.
>>

Nghệ thuật xây dựng bi kịch lãng quên trong 'Trường hận ca' (phần 1)  - Đoàn Thị Cảnh

Hơn một nghìn năm sau, "Trường hận ca" của Vương An Ức (giải thưởng văn học Mao Thuẫn năm 2000) tiếp tục vẽ nên một nỗi hận mới. Tuy không đẫm lệ, không thấm đẫm thương đau nhưng đó cũng là bi kịch của cuộc đời một con người bị vùi khuất trong phù hoa mộng ảnh, bị lãng quên trong thời gian miên viễn trôi.
>>

Hệ thống biểu tượng trong 'Biên niên ký chim vặn dây cót'  - Nguyễn Anh Dân

1. Cảm thức biểu tượng hóa trong tư duy tiểu thuyết huyền ảo đã tạo nên một thế giới biểu tượng hết sức đậm đặc và sinh động trong “Biên niên ký chim vặn dây cót”. Hệ thống biểu tượng trong tác phẩm khá đa dạng từ vật thể đến con người, đó hoàn toàn có thể là một kiểu trò chơi biểu tượng của Murakami.
>>
Các bài khác:
 
Xem tiếp
Các tin đã đưa ngày: 

Cốt truyện - cửa ải gian khó của nhà văn

Haiku và thơ mùa thu

Dịch giả Vũ Công Hoan: ‘Dịch văn học đâu phải vì tiền’

Ngôi chùa thứ tư trong Đoạn Trường Tân Thanh

Bông hồng cho ngày tháng không tên

 
A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z

Phê bình

Nghiên cứu

Lý luận

Tranh luận

Dịch thuật